THỜI TRANG VÀ CUỘC SỐNG

YÊU HAY XA? TIẾP TỤC HAY TỪ BỎ? ĐỀU DO "DUYÊN" VÀ "PHẬN"

Facebook hiển thị tin nhắn mới. Đồng hồ cũng đã điểm 11 giờ 30 phút khuya. Anh nhanh chóng chuyển từ giao diện CRM sang facebook cá nhân. Đèn xanh, một cái tên quen thuộc. Nhưng tin nhắn khi trước nhận được đã cách đây hơn 5 tháng. Và là tin nhắn chia tay...

"Chào đêm muộn, người yêu cũ"

Tay vẫn đặt khư khư trên keyboard, hoàn toàn bất động. Anh không biết mình nên nhắn lại như thế nào. Từng là người anh yêu trong suốt 2 năm trời. Từng là 1 nửa trong tất cả những kí ức từng đêm. Từng là nơi chốn anh nghĩ mình thuộc về. Từng là mái ấm anh tin tưởng. Rồi giờ hóa người dưng. Chỉ sau vài hiểu lầm không hề giải thích.

Anh không biết mình muốn gì. 1 câu hồi đáp có thể gói gọn tâm tư anh, một chút ấm áp nhưng không quá quan tâm, chút xa lạ nhưng không quá lạnh. Anh muốn cô biết anh không trách giận gì cô, cũng không còn vương vấn tình đầu qua năm tháng. Ngón tay bắt đầu gõ từng kí tự dời dạc.

"Chào em. Vẫn ngủ khuya nhỉ? Người yêu cũ."

"Dạo này anh sao rồi?"

"Cũng không có gì đặc biệt cả. Nhìn chung mọi chuyện vẫn ổn."

Ngoại trừ việc cô từ chối xuất hiện trong cuộc đời anh. Mọi thứ đều ổn. Ổn ở mức tốt hơn trước rất nhiều. Anh thăng chức. Sắp tới sẽ quản lí cả 1 chi nhánh lớn ở nước ngoài. Nhà không còn phải đi thuê. Anh cũng đã mua xe và đang trả góp mỗi tháng. Mọi thứ đều ổn.

"Ừm. Em đang làm luận văn nên thức hơi khuya. Giải lao lướt newfeed thì thấy anh còn onl nên ... "

Sau dấu ... ấy là cả quãng thời gian chục phút anh không biết phải tiếp tục câu chuyện thế nào. Dường như chỉ cần cô im lặng, là tim anh nghe hẫng 1 nhịp dài.

"Thôi em ngủ trước đây. Anh đừng ngủ muộn quá. Cũng quá nửa đêm rồi. Người yêu cũ."

Đèn xanh tắt. Trong không gian căn phòng khách sạn sáng đèn. Trước màn hình laptop, anh nuốt 1 tiếng thở dài mà nghe như tin ngừng đập. Anh vẫn yêu cô. Chỉ mình anh biết. Giống như mang chiếc lá xanh mình gìn giữ lên rừng sâu mà dấu. Không thể tìm thấy, không thể nhìn hay cầm, nắm. Nhưng vẫn luôn biết rằng ở đó.

Cách khách sạn anh đang ở hơn chục km theo đường chim bay. Căn phòng trọ đã tối đèn. Cô gái với mái tóc chấm ngang vai khé đưa tay đẩy gọng kính, gạt giọt nước mắt đi lạc khỏi tròng mắt. Màn hình máy tính còn sáng. Giao diện facebook hiển thị ẩn . Dòng tin nhắn cuối cùng còn chưa gửi. "Em nhớ anh... "

 

# Con người thật lạ. Tình yêu cũng lạ. Một thứ tình cảm không thể lí giải. Đến với nhau không lí do, rồi rời xa khi 2 con tim vẫn còn chung nhịp. Vượt khó khăn để đến bên nhau, rồi buông tay nhau khi hạnh phúc đang ngay ngoài ô cửa.

# Có 1 câu chuyên thế này. 1 người đàn ông lạc trên sa mạc với 1 con lạc đà. Ông cưỡi trên lưng lạc đà đi suốt 1 ngày trời không tìm được lối thoát. Ông buộc chú lạc đà lại 1 thân cây khô và chấp nhận cái chết. Một vài hôm sau, chiếc dây buộc tuột ra khỏi thân cây. Nhưng chú lạc đà vẫn đứng yên ở đó. Đến chết.

# Kí ức. Hay cảm giác trong quá khứ giống như một sợi thừng, ràng buộc mỗi con người. Về cơ bản, chúng ta có thể chọn lựa giữ lại phần kí ức mình muốn. Thử hỏi nếu đôi trai gái trong mẩu truyện chọn giữ lại kí ức 2 năm hạnh phúc thay vì nỗi buồn vài lần hiểu lầm, những tiếng thở dài, giọt nước mắt liệu có xen vào tình yêu của họ? Thử hỏi, nếu chú lạc đà tội nghiệp chọn giữ lại kí ức về tự do, liệu chú còn đứng yên chờ đợi cái chết?

# Dù sao đi nữa, lựa chọn đúng hay sai đều nằm ở đánh giá mỗi người. Yêu hay xa. Tiếp tục hay từ bỏ. Đều 1 phần do "duyên" và "phận". Xa nhau, từ bỏ. Đơn giản vì tình yêu chưa lớn, "duyên" chưa đủ, "phận" chưa đầy. Đúng ko???